Câu chuyện đẫm nước mắt về tuổi thơ bất hạnh và nghị lực phi thường của tiền đạo chủ lực U22 Viê

Lập công trong chiến thắng 4-0 của U22 Việt Nam trước U22 Đông Timor, Hà Đức Chinh đang dần chiếm được sự tin tưởng của HLV Hữu Thắng. Tuy nhiên ít ai biết được một câu chuyện đẩm nước mắt của tiền đạo gốc Phú Thọ.

Trong trận đấu với U22 Đông Timor, U22 Việt Nam đã gặp vô vàn khó khăn do điều kiện thời tiết. Ngoài ra, không thể không kể đến những bất ngờ từ lối chơi của U22 Đông Timor đem lại khiến chúng ta thiếu chút nữa phải nhận bàn thua. Trong bối cảnh đó, Hà Đức Chinh đã lên tiếng với bàn mở tỷ số khai thông thế bế tắc cho đội chủ nhà.
 Phút thứ 17 của trận đấu, từ một tình huống phá bóng không dứt khoát của hậu vệ đối thủ, Hà Đức Chinh đã có mặt đúng lúc trước khi tung ra cú dứt điểm đầy quyết đoán khiến thủ môn đội bạn chỉ còn biết đứng nhìn bóng bay vào lưới. Bàn thắng đó như cởi bỏ nút thắt, góp công vào chiếng thắng hủy diệt của U22 Việt Nam trong trận "Thủy chiến'' trên sân thống nhất.
 Ít ai biết được rằng Hà Đức Chinh đã phải chấp nhận quá nhiều chuyện để theo đuổi niềm đam mê và sự nghiệp của mình. Và song hành với sự vặt vả đó, Đức Chinh luôn có người cha bên cạnh.

Chơi bóng từ chân ruộng, bãi sông

Cũng như bao tràng trai xuất thân từ miền quê, Hà Đức Chinh mê bóng đá từ khi còn nhỏ. Thờ thơi ấu, Đức Chinh lăn theo đám bạn mỗi chiều. Cứ quanh quẩn mãi ở những đồng ruộng nơi Phú Thọ, Đức Chinh lớn dần với trái bóng tròn.


''Ngay từ thở nhỏ, bóng đá là nềm đam mê và là trò chơi của tôi. Cứ mỗi buỗi chiều, tôi cùng đám bạn ra sân ruộng gần nhà quần thảo bên trái bóng rơm, bóng nhựa. Thậm chí, đàn bò, đàn châu chạy  ngay cạnh, tụi tôi cũng thế thản nhiên mà đá'', Đức Chinh kể lại.

Những lúc vào mùa, không đá được ở sân ruộng, Chinh cùng đám bạn lôi nhau ra bờ sông để chơi bóng. Vì chơi ở ngay cạnh con sông nên chuyện phải tõm xuống sông lượm bóng rồi lên đá là chuyện như cơm bửa. Vừa sắm vai cầu thủ, vùa sấm vai một vận động viên bơ lội, dù hơi mệt mỏi với Đức Chinh, đó là những kỷ niệm đáng nhớ trong đời.
'' Vui lắm. Những lần như thế mệt hởi hơi tai mà  sao càng mệt thì niềm đam mê càng trỗi dạy trong tôi'', tiền đạo gốc Phú Thọ chia sẻ. Con đường đến với trái bóng tròn của cậu bé Đức Chinh thưở nào cũng lắm chuyện buồn vui.
Không có điều kiện mua trái bóng da nên phải đén lúc học lớp 4, khi được chọn vào đội bóng của trường, Chinh mới làm quen dần với quả bóng da. Kể từ đây, chàng trai này gắn bó theo nghiệp bóng đá. Hễ cứ tham gia giải đấu nào, Chinh đều nổi bật với thể hình vượt trội cùng khả năng ghi bàn đều đặn của mình.
Trong một lần tham gia giải đấu dưới màu áo của  Phú Thọ, Hà Đức Chinh được các tuyển trạch viên cua PVK chấm và đưa vào Thành phố Hồ Chí Minh để đi theo nghiệp bóng đá chuyên nghiệp.

Không có thần tượng

Con đường đến với trái bóng tròn của Đức Chinh đưcọ gia đình ủng hộ, động viên hết mình. ''Đó là một điều may mắn của tôi. Những lúc khó khăn, mệt mỏi may mà gia đình luôn ở bên tôi động viên, ủng hộ, tiếp sức. Trong tôi cũng có dòng máu nông dân, chịu thương chịu khó, nên không bao giờ có ý nghỉ bỏ cuộc'', Đức Chinh trải lòng.
Bóng đá là niềm đam mê và  nguồn sống. Thế nên, với Chinh những lúc phải ngồi làm khán giả là cực hình, "Lúc khó khăn nhất là chấn thương, không đươc ra sân thi đấu, tập luyện tháy rất khó chiu''

Những lúc đó tôi thường suy nghỉ về một số anh ở đội tuyển quốc gia từng chấn thương nặng, hay từng gặp phải nhiều khó khăn trong đời cầu thủ nhưng vẫn thành công, để tự nhử với bản thân phải cố gắng hơn.

Dù thế, về chuyên môn tôi cũng không có thần tượng nào cả. Chỉ luôn nghĩ cố gắng tập luyện thật nhiều để hoàn thiện bản thân”, tiền đạo gốc Phú Thọ chia sẻ.

Cơ hội đã mở ra quá rộng cho Đức Chinh ở giải chuyên nghiệp, vòng loại U23 Châu Á và SEA Games trong năm nay. Hy vọng tiền đạo này sẽ thay đổi được toàn diện số phận mình.

Ngay từ bé, chàng tiền đạo người Phú Thọ đã có niềm đam mê đặc biệt với trái bóng. Đức Chinh nhớ mãi những buổi chiều hai bố con ra trước sân nhà chơi bóng. “Lúc nhỏ, bố làm thủ môn, làm gôn cho tôi sút. Ngay ở sân nhà. Đó là một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên”. Bóng đá trở thành niềm vui giản dị của hai bố con. Để rồi những đêm nằm cạnh nhau, Đức Chinh lại thủ thỉ giấc mơ: “Lúc nhỏ, tôi chỉ muốn một lần được mặc áo đội tuyển Việt Nam và thi đấu dưới sự chứng kiến của bố”.

Ước mơ lớn nhất

Đức Chinh đã đạt được giấc mơ có mặt trong đội tuyển Việt Nam. Nhưng tiếc rằng, bố của anh đã không thể chờ đến ngày mà con trai mình được HLV Hữu Thắng triệu tập. Cách đây 1 năm, biến cố không may đã xảy đến với Chinh và gia đình. Bố, người có ảnh hưởng lớn đối với giấc mơ bóng đá của em qua đời. Lặng người khi nghĩ về bố, về sự mất mát của gia đình, Chinh khi ấy sụt sùi chia sẻ: “Bố em không đợi được mất rồi. Bố đã không thể chứng kiến em thi đấu cho đội tuyển Việt Nam. Nhưng điều ấy càng làm em quyết tâm thêm, để giấc mơ của em và bố được trở thành hiện thực ít nhất một lần trong cuộc đời”.


 Vận đen tiếp tục đeo bám với tuyển thủ của SHB Đà Nẵng. Trong lần triệu tập gặp đội tuyển Jordan thuộc vòng loại Asian Cup 2019 hồi đầu tháng 6 vừa qua, tiền đạo người Phú Thọ lại gặp chấn thương rất nặng. Đức Chinh bị rạn xương sườn trong trận đấu với FLC Thanh Hóa và phải nghỉ thi đấu 2 tuần. Rất may tiền đạo này đã kịp bình phục để có thể góp mặt cùng U22 Việt Nam tại vòng loại U23 châu Á đang diễn ra.


Và sau rất nhiều nổ lực vươn lên của bản thân, Đức Chinh đã có được mình hằng ao ước. Bàn thắng đầu tiên cho U22 Việt Nam chính là thành quả cho sự nổ lực không ngừng nghỉ của tiền đạo từng bị chê là ''Chân gỗ'' này.

Sau tất cả, Đức Chinh đã lập công. Giờ đây anh có thể ngẩng đầu lên trời xanh để thì thầm với bố mình: '' Bố ơi, con đã đạt được ướt vọng của bố.

No comments